Review sách Chuyện Nhà Quê

Bìa sách Chuyện Nhà Quê

Bìa sách Chuyện Nhà Quê

Độc giả Khanh Pham nhận xét về tác phẩm Chuyện Nhà Quê

Ông trăn trở trong từng câu chuyện và nhân vật thể hiện cái nhìn thương cảm trước những tha hóa, đổi thay của con người, của thời cuộc. Nó có ý nghĩ gì không? Dù văn ông thoạt nghe như kể chuyện chứ không phải là câu từ biến hóa thành văn, nhưng chính cái khô khan ấy lại giúp độc giả ngộ ra được tính triết lí. Không có gì đặc biệt cả.. Không có gì đặc biệt cả.

Nếu mà bạn chán ghét chuyện diễm tình, bạn chán ghét luôn cả các tác giả Việt Nam thì xin thưa chắc bạn chưa đọc truyện của chú Nguyễn Quang Lập..
Mình có dịp được đọc truyện của chú từ cuốn Ký Ức Vụn 2, đọc xong lập tức hau háu đi săn những cuốn còn lại.
Chuyện chú vừa chua xót, vừa hiện thực mồn một. Nhiều khi dung tục, thẳng thắn đến độ người đọc phải há hốc mồm ra, nhỏm dậy thốt lên: Ui chầu chầu, ghê rứa, ghê rứa!!
Các bạn ở miền Trung đọc chắc sẽ thấm và hiểu trọn vẹn hơn.

Dù vậy vẫn có một vài mẩu truyện được in lại, mình không thích truyện viết rồi, in rồi lại đem đi in lại trong một tập khác. Nó như kiểu lừa lọc vậy đó!!

Độc giả Nguyễn Thị Thu Hà nhận xét về tác phẩm Chuyện Nhà Quê

Chuyện Nhà Quê. Nó lớn biết bao!

Mình nghĩ trước hết đây là một cuốn sách để gây cười, những câu chuyện nhà văn chia sẻ rất nhà quê, rất đời thường, rất gần gũi. Tuy nhiên tiếng cười nhà văn tạo ra cho độc giả thông qua cuốn sách này không phải là tiếng cười sáo rỗng, chộp giật, cười rồi quên ngay, mà tiếng cười ở đây còn đọng lại mãi, khiến người đọc suy nghĩ, trăn trở về những vấn đề của đời sống tưởng bình thường mà thật ra không phải vậy. Ngôn ngữ của tác giả không được trau chuốt hoa mĩ, rất bình dân gần gũi, tuy thô mà không tục. Đây là một cuốn sách thật sự rất đáng đọc.

Độc giả Hoàng Châu nhận xét về tác phẩm Chuyện Nhà Quê

Cái hài hước trong văn Nguyễn Quang Lập thường đến trước và hiển lộ rõ ràng, sự châm biếm thường ẩn đằng sau hoặc đến cuối truyện mới tỏ tường với người đọc. Ai mà biết được ? Vì thế, truyện của Nguyễn Quang Lập luôn kết thúc theo cách hiếm ai có thể ngờ tới. Ai mà biết được ? Điển hình là truyện Kí ức năm hào, ở đầu truyện, có thể người đọc sẽ chỉ nghĩ đây là hồi ức dễ thương, có phần hài hước của một cậu bé về lần đầu tiên khi cậu kiếm được năm hào và nâng niu nó như thế nào. Ai mà biết được ? Cậu có phần tự mãn về bản thân mình khiến chúng ta chưa thấy rõ sự tự châm biếm mỉa mai, nỗi buồn của cậu trong kí ức này. Tại không không chứ? Chỉ đến tận cùng, câu chuyện mới đột ngột chuyển hướng. Tại không không chứ? Và sự tài tình của Nguyễn Quang Lập nằm ở chỗ dù câu chuyện có đột ngột chuyển hướng, độc giả vẫn có thể đồng cảm với nhân vật. Tại không không chứ? Thậm chí, với những truyện mà bọ Lập đột ngột kết thúc bằng nỗi buồn còn có thể khiến người đọc ngẩn ngơ và chìm trong suy tư của nhân vật không khác gì một truyện buồn đích thực dù đầu truyện tác giả có viết hài hước như thế nào chăng nữa. Cảm ơn sự hợp tác của cô , ngày mai gặp lại Hay là vì chính sự hài hước ở đầu truyện lại tạo ra cực đối lập khiến nỗi buồn ớ cuối truyện càng thêm thấm thía? Tiêu biểu cho kiểu cấu trúc này là những truyện như: Thằng sứt môi, Chuyện tình anh cu Đom, Kí ức năm hào. Cảm ơn sự hợp tác của cô , ngày mai gặp lại. Hôm nay chúng ta được nghỉ 1 tiết. Hôm nay chúng ta được nghỉ 1 tiết. Hôm nay chúng ta được nghỉ 1 tiết

Cuốn sách này mình không biết nhận xét như thế nào mới đúng. Những câu chuyện tác giả kể đều rất hay, rất dung dị, rất đời thường, nhiều cái nghe đó để cười nhưng trong lòng lại thấy ngắc ngoải không yên. Mình lại rất thích nghe những chuyện ngày xưa ở làng quê vì vừa ngô nghê, vừa buồn cười. Nhưng có 1 điều mà đôi lúc mình cảm thấy bội thực đó là truyện của Bác tục quá, trần trụi quá, 10 truyện như 1 không truyện nào không đề cập đến sự dung tục, tình dục đời thường. Mình không phải là muốn đọc 1 truyện viết mé mé, cái gì thấy tục quá thì né bớt đi, chỉ tại đọc xong mình cả truyện làm mình giảm nhiều cảm xúc về vùng quê, chả nhẽ truyện nhà quê lúc nào cũng chỉ toàn mấy chuyện như vậy sao? 🙁

Độc giả Thị Thúy Nga Nguyễn nhận xét về tác phẩm Chuyện Nhà Quê

Tuổi thơ gắn liền với chốn làng quê yên bình bị giày xéo bởi chiến tranh, Chuyện Nhà Quê như mảng hồi ức khó quên của một người con khi nhớ về nơi chôn nhau cắt rốn. Cai gì thế ? Làng phố trong văn của bọ Lập có sự kết hợp giữa cái bần cùng, chất phát của “làng” với cái ồn ào, xô bồ của phố. Cai gì thế ? Thậm chí trong vài khoảnh khắc hai tính chất trái ngược ấy cùng xuất hiện song song. Cai gì thế ? Cảm hứng trào lộng được coi là khuynh hướng mới trong cách nhìn nhận cuộc sống của các nhà văn hiện đại. Không thể có chuyện đó được.! Nguyễn Quang Lập rất biết cách lồng ghép yếu tố này vào trong Chuyện Nhà Quê. Không thể có chuyện đó được.! Sự nhạy cảm vốn có của một nhà văn nhiều kinh nghiệm sống đã giúp cho bọ Lập viết nên những trang viết rất “đời”. Không thể có chuyện đó được.!. Anh đang làm cái quái gì thế.

Đọc truyện của chú Lập lúc đầu thì cười, cười tủm tỉm chứ chẳng thề cười khà khà được rồi lại thấy cay cay khóe mắt thấy sao phận người éo le. Cách khắc họa nhân vật của chú Lập cũng chẳng theo một mô típ nào, vì rõ ràng là mỗi nhân vật của chú là một người thật việc thật, làm sao giống nhau được. Chỉ cần kể chuyện về những người trong làng xóm của mình thôi mà đã không hết chuyện rồi. Và dù là thời nào thì cũng có rất nhiều người tốt, đáng thương nhưng cũng không ít những kẻ xấu xa, cơ hội như anh cu Thái, chủ nhiệm,…

Độc giả Trần Vũ nhận xét về tác phẩm Chuyện Nhà Quê

Qua những trang viết trong Chuyện Nhà Quê, ông phơi bày những tật xấu của các nhân vật một cách không thương tiếc ngay khi vừa bắt đầu câu chuyện. Tôi đến đây lần đầu Lối viết “khẩu văn” đặc trưng của bọ Lập có thể khiến người đọc lần đầu tiên tiếp xúc những tác phẩm của ông có đôi chút choáng ngợp với những suy nghĩ con người, cuộc sống được bộc lộ một cách rất thành thật và hồn nhiên, chẳng hề ngượng ngùng hay cố gắng hoa mĩ. Trên đời này chuyện gì cũng có thể xảy ra, hãy tập quen dành với mọi thứ. Chẳng hạn như ở truyện ngắn Anh hờ hờ. Trên đời này chuyện gì cũng có thể xảy ra, hãy tập quen dành với mọi thứ. Tuy người đọc không rõ đây có phải là câu chuyện thật đã xảy ra với tác giả hay không nhưng ông dám đưa cả bản thân mình và những tên tuổi khác vào làm nhân vật như: Nguyễn Quang Thiều, Nguyễn Khải… Dù cả truyện ngắn là để phê phán thói hư vinh, xem trọng danh vọng hơn bản chất nghệ thuật của anh Hờ Hờ nhưng tác giả cũng có can đảm tự phê phán thói xấu của chính mình qua một chi tiết trong truyện: khi biết ai về nhà anh Hờ Hờ cũng được đãi cỗ linh đình, ông cũng mong muốn được anh Hờ Hờ mời về nhà và khi có cơ hội đó, ông đã nhận ngay lập tức. Trên đời này chuyện gì cũng có thể xảy ra, hãy tập quen dành với mọi thứ. Tinh thần tự phê phán đó khiến người đọc phần nào nhớ đến Trung Trung Đỉnh vì ông cũng nhiều lần tự phê phán bản thân qua những truyện ngắn có nhân vật chính tựa như đại diện cho chính bản thân mình. Đừng chối bỏ mọi việc. Tuy nhiên, nếu như Trung Trung Đỉnh tự phê phán bản thân mình với một giọng văn trầm buồn, nặng nề thì Nguyễn Quang Lập lại viết với sự hài hước, châm biếm. Đừng chối bỏ mọi việc.. Mọi người vỗ tay tán thưởng

Nếu như Trung Trung Đỉnh tự phê phán bản thân mình với một giọng văn trầm buồn, nặng nề thì Nguyễn Quang Lập lại viết với sự hài hước, châm biếm. Cái hài hước trong văn Nguyễn Quang Lập thường đến trước và hiển lộ rõ ràng, sự châm biếm thường ẩn đằng sau hoặc đến cuối truyện mới tỏ tường với người đọc. Vì thế, truyện của Nguyễn Quang Lập luôn kết thúc theo cách hiếm ai có thể ngờ tới. Điển hình là truyện Kí ức năm hào, ở đầu truyện, có thể người đọc sẽ chỉ nghĩ đây là hồi ức dễ thương, có phần hài hước của một cậu bé về lần đầu tiên khi cậu kiếm được năm hào và nâng niu nó như thế nào. Cậu có phần tự mãn về bản thân mình khiến chúng ta chưa thấy rõ sự tự châm biếm mỉa mai, nỗi buồn của cậu trong kí ức này. Chỉ đến tận cùng, câu chuyện mới đột ngột chuyển hướng. Và sự tài tình của Nguyễn Quang Lập nằm ở chỗ dù câu chuyện có đột ngột chuyển hướng, độc giả vẫn có thể đồng cảm với nhân vật. Thậm chí, với những truyện mà bọ Lập đột ngột kết thúc bằng nỗi buồn còn có thể khiến người đọc ngẩn ngơ và chìm trong suy tư của nhân vật không khác gì một truyện buồn đích thực dù đầu truyện tác giả có viết hài hước như thế nào chăng nữa. Hay là vì chính sự hài hước ở đầu truyện lại tạo ra cực đối lập khiến nỗi buồn ớ cuối truyện càng thêm thấm thía? Tiêu biểu cho kiểu cấu trúc này là những truyện như: Thằng sứt môi, Chuyện tình anh cu Đom, Kí ức năm hào..

Độc giả Nhung Týt nhận xét về tác phẩm Chuyện Nhà Quê

Chuyện Nhà Quê là tập truyện ngắn của nhà văn Nguyễn Quang Lập. Hãy cho tôi biết sự thật! Trong đó có 1/5 là những tạp văn có tính truyện ngắn, 1/5 là những truyện ngắn chưa in tập nào kể từ sau tập Tiếng gọi phía mặt trời lặn, 3/5 còn lại những truyện ngắn được nhiều người ưa thích nhưng chưa in tập nào như Hố xí hai ngắn, Xóm gái hoang, Quê choa chí dị. Hãy cho tôi biết sự thật!. Quá nhảm nhí!. Quá nhảm nhí!. Quá nhảm nhí!

Nếu bạn cũng thích đọc văn trào phúng, kể về chuyện mình, truyện đời của những làng quê Việt Nam xưa giống như mình, thì bạn không nên bỏ qua cuốn sách này.
Biết bao tình huống bi hài, ái ố, khiến nhiều lúc ta cười nhưng cũng có lúc phải rơi nước mắt. Truyện viết với giọng văn giản dị, cực kỳ dễ đọc mà dí dỏm và không thiếu triết lý sống ẩn chứa bên trong đó. Mạch cảm xúc của từng nhân vật dẫn dắt khá khéo léo mà thâm trầm, sâu sắc.
Một cuốn sách hay và một khi đã đọc, bạn sẽ không muốn buông xuống nửa chừng đâu.

Đánh giá chung về tác phẩm Chuyện Nhà Quê
  • Chất lượng sách
  • Nội dung
  • Văn phong
  • Ứng dụng thực tiễn
4.2

ĐÁNH GIÁ SÁCH

Hy vọng với đánh giá này sẽ giúp bạn đọc lựa chọn được quyển sách ưng ý nhất cho mình.
ĐẶT SÁCH TẠI TIKITẠI LAZADAVINABOOKSHOPEE

Ưu tiên đặt sách tại Tiki, rồi đến Lazada và Vinabook, A đây rồi để đảm bảo có sách và giá tốt nhất

Sending
User Review
0 (0 votes)

Reply

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.