Review sách Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Bìa sách Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Bìa sách Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Độc giả nguyễn nga nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Trầm vụn hương phai là tác phẩm đầu tiên tôi đọc của Tô Mịch. Những ai yêu thích thể loại huyền huyễn thì có lẽ không nên bỏ qua cuốn tiểu thuyết này. Nó có một cốt truyện khá mới, giọng văn nhẹ nhàng, trôi chảy, dễ đi vào lòng người. Nhân vật Nhan Đạm lúc đầu được hiện lên khá đáng yêu, lạc quan, nhí nhảnh nhưng đến nửa cuối truyện nàng lại trở nên mạnh mẽ, dứt khoát, sẵn sàng từ bỏ tu vi của mình vì Dư Mặc. Còn Dư Mặc là kiểu nhân vật nam dịu dàng, tình yêu mà chàng dành cho Nhan Đạm đầy yêu thương, thầm lặng và hi sinh. Chính điều này đã làm cho tình yêu của hai người họ trở nên đẹp đẽ. Ngoài ra cái kết truyện có hậu cũng làm thỏa mãn bạn đọc nhưng phần viết về cuộc sống của họ còn hơi ngắn, nên viết thêm nữa.

Độc giả Nguyễn Diệu Mai nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Nội dung rất hay, nhiều chi tiết đặc sắc, cốt truyện hoàn hảo. Nhân vật tuyệt vời. Ngay từ đầu truyện đã thích nhân vật Nhan Đạm, rất có cá tính, đáng yêu, sau này khi đọc đc tình cảm âm thầm của nàng lại thấy nàng thật đáng thương. Và cả một Dư Mặc luôn dịu dàng và cũng không kém hài hước. Tình yêu của Dư Mặc thật đáng ngường mộ một tình yêu thầm lặng, dịu dàng, hy sinh bảo vệ nữ chính âm thầm, cam tâm tình nguyện chờ đợi nữ chính, chỉ hy vọng nàng đc hạnh phúc một tình yêu thật cao cả. Thật sự đọc truyện cảm thấy rất thương nam, nữ chính. Thật sự không thích nhân vật Đường Châu lắm, tình yêu của nhân vật này thật quá mong manh, thiếu sự trân trọng. Truyện khá nhẹ nhàng rất sâu sắc, cũng như tác giả nói “Con người ta hầu hết đều nguyện vì kẻ không mảy may để tâm đến mình dấn thân vào dầu sôi lửa bỏng nhưng lại đối với người vì mình dấn thân vào dầu sôi lửa bỏng chẳng màng để tâm.” Một câu chuyện rất hay và ý nghĩa.

Độc giả Vân nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Đây là một bộ huyền huyễn rất đáng đọc. Tình yêu của Dư Mặc cũng khiến cho người đọc cảm động,tuy vẻ ngoài Dư Mặc tỏ vẻ lãnh đạm,nhưng thật ra lại rất quan tâm,chăm lo cho Nhan Đạm từng li từng tí. Nhan Đạm lúc đầu thích Đường Châu,nhưng sau khi bị tổn thương,thì nàng không còn muốn tình yêu đó nữa. Mãi đến tận gần cuối truyện,Nhan Đạm mới nhận ra mình yêu Mặc Dạ,không phải vì điều gì hết,chỉ vì Mặc Dạ luôn âm thầm bảo vệ,quan tâm nàng nên dần dà hình bóng Mặc Dạ đã đi vào trong tim nàng lúc nào không hay. Bên cạnh tình yêu của họ là cuộc hành trình đi tìm thần khí đan xen có mang hơi hướm trinh thám. Truyện rất hay,cốt truyện ổn,nhưng điều bất mãn duy nhất là đất diễn của Dư Mặc ít ỏi quá. May là có ngoại truyện khá dễ thương nói về cuộc sống sau này của họ,chứ không mình ức chế mất.

Độc giả Lương Thị Thanh Ngân nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Kết cấu câu chuyện được xây dựng khá ổn. Tuy phần đầu có hơi dài dòng nhưng nó là cốt lõi, là hoàn cảnh câu chuyện, lại chứa đựng gợi ý về sự thật. Nhân vật có nhiều nét tính cách riêng biệt khác nhau. Tôi rất thích những yêu quái trong Da Lan Sơn Cảnh. Họ là yêu nhưng tốt bụng, chỉ câu yên bình quanh năm suốt tháng. Tên truyện cũng rất ý nghĩa, dù nó hơi riêng tư khi chủ yếu xoay quanh quan hệ của Nhan Đạm và Đường Châu. Trầm cháy hết chỉ còn tro tàn lạnh lẽo, có đốt lên vẫn không cháy bùng ngọn lửa như xưa. Nhan Đạm hy sinh cho những điều mình quan tâm. Dư Mặc và Đường Châu một lòng chờ đợi, chúc phúc cho nàng. Họ là những người để lại dấu ấn sâu đậm không thể quên.

Độc giả Nguyễn Ngọc Thủy Nguyên nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Đây thật sự là một bộ truyện đem lại rất nhiều ấn tượng cho tôi. Đã từng đọc rất nhiều loại truyện tôn vinh sự dịu dàng, ân cần của nam phụ, để nam chính trở thành người ngược đãi nữ chính. Nhưng ở bộ này, nam chính lại là một người vô cùng ấm áp. Có những lúc tôi cứ ngỡ Đường Châu mới thật sự là nam chính. Bởi vì tác giả có lẽ hơi thiên vị Đường Châu, để anh lấy đi mấy trăm năm của Nhan Đạm trên thiên đình, rồi lại tám trăm năm của Nhạm Đạm dưới Vong Xuyên. Chỉ dành cho Dư Mặc hai mươi năm là thật sự ở cạnh cô, bỏ lỡ ngần ấy năm trên thiên đình, rồi lại khiến anh mất thêm một trăm năm chờ đợi.
Nhưng, Dư Mặc có thể lấy hai mươi năm hạnh phúc, luôn có sự che chở, bảo vệ của anh, cho Nhan Đạm cái cảm giác bình yên, cho Nhan Đạm một nơi gọi là “nhà” để đổi lấy ký ức tám trăm năm không thể quên của cô thì có thể chứng minh được rằng Dư Mặc đã trở nên quan trọng với cô biết nhường nào.
Mà cũng có thể nói ở trong bộ truyện này gần như không có lấy một người xấu. Một Thần Tiêu cung chủ đã từng giết người không chớp mắt, cuối cùng lại có thể đến được nơi ai ai cũng ước nhưng không thể. Một Chỉ Tích dường như luôn trở thành vật cản trong tình yêu của Ứng Uyên Đế quân và người chị, nhưng cuối cùng lại có thể thú nhận rằng nếu thiếu đi người chị ấy bản thân cũng sẽ trở nên cô đơn biết nhường nào. Dù mang chung một gương mặt, dù số phận khác nhau, dù biết bao hiểu lầm, đến cuối cùng họ vẫn là hai bông sen mang cùng một gốc.

Độc giả Ngọc Nhung nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Nhan Đạm, một liên hoa tinh thanh đạm như nước. Là dòng dõi tứ diệ hạm đạm sống tại Dao Trì trên thiên giới.
Dư Mặc, một ngư tinh thuộc dòng dõi cửu kỳ cao quý bay cao hơn rồng. Cũng đã từng sống nơi thiên giới.
Tại thiên giới 2 người gặp nhau nhưng không nhận ra nhau. Lúc đó nàng chỉ đơn giản gọi chàng là “con cá bé mắt đỏ” thỉnh thoảng lại đến bờ ao đọc sách cho chàng nghe.
Nàng, sẵn sàng hiến nữa quả tim mình, vi phạm thiên quy để cứu Ứng Uyên vì tình cảm đó_tình cảm mà nàng nói là khó gọi tên. Chịu thiên hình đài không oán than. Cuối cũng nàng cam tâm nhảy xuống thất thế luân hồi đạo, buông tay người ấy. 800 năm lội dòng Vong Xuyên không quên chuyện cũ.
Chàng chỉ là người bên ngoài đứng xem vở tuồng của nàng, nhưng càng xem lại càng bị cuốn vào. Giây phút chàng ôm nàng vào lòng suốt đêm trên thiên giới, chỉ ôm nàng. Chàng khônh gặp nàng vì nghĩ nàng không chắc nhận ra chàng. Xông khỏi Nam Thiên Môn thành yêu để tìm nàng tận tay trao nàng dị nhãn.
Nàng, luôn vui vẻ tươi cười, hay nói nhưng chỉ có chàng hiểu không phải nàng cưới tức là nàng vui, tim nàng vẫn tổn thương.
Chàng, lặng lẽ bên nàng 20 năm. Chàng đi tìm nàng bao năm cứ tưởng đã quên nhưng giây phút chàng thấy nàng bóng hình ấy gương mặt ấy chàng đã giữ nàng ở lại. 20 năm chàng bên nàng như vậy cũng nhau du sơn ngoạn thuỷ. Che chắn cho nàng lo lắng cho nàng, dọn dẹp bao tàn cuộc.
Còn người ấy_Ứng Uyên Quân người cũng yêu nàng dù là người tới trước nhưng đã lỡ. người đã nhảy xuống thất thế luân hồi đạo chỉ mong dùng 7 kiếp để tìm nàng, tận kiếp thứ 7 mới tìm được. Nhưng nhân duyên đã lỡ. Người và nàng chỉ là quá vãng
Chàng và nàng hai người gặp nhau tại Da Lan Sơn Cảnh cùng nhau đi khắp nơi, ngày ngày tháng tháng vui vẻ trôi qua. Nàng đã quen với sự chăm sóc của Dư Mặc, chàng vẫn luôn yêu nàng như vậy. Giây phút 2 người nhận ra nhau bên nhau tuy có lâu nhưng vẫn không muộn.
Sen và nước vốn không thể tách rời nhau, 2 người bên nhau tình yêu của hoi nhẹ nhàng như nước, tuy êm đềm nhưng thấm sâu.
Tôi rất thích Dư Mặc, một người ôn nhu như ngọc, thanh trầm như nước có lẽ chỉ có Nhan Đạm mới lay động được chàng, dù bao nhiêu lâu đi nữa chàng vẫn yêu nàng.
” bao lần duyên bén duyên tàn, trông mòn thiên thu, trăng tròn lại khuyết”, cứ bên nhau ngày ngày tháng tháng vui vẻ êm đềm, trọn đời bình an, cho đến khi ngày tàn tháng tận.

Độc giả Nguyễn Trúc nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Đối với tôi đây là bộ truyện để lại nhiều suy nghĩ và cảm nhận nhiều nhất – không phải vì quá gây cấn kịch tính hay ngược tâm mà là cái tình cảm của Dư Mặc vs Nhan Đam, cái sự quan tâm chiều chuộng âm thầm mang nét gì đó rất rất nhẹ nhàng ấm áp của Dư Mặc một cái khoác vai, cái ôm an ủi, cái xoa đầu , mỗi lần đọc tới đoạn của 2 người là cảm thấy thoải mái vui vui lạ. Ở cả hai có sự ăn ý hòa hợp mặc dù chỉ 20 năm ở chung so vs tu vi của cả thì quá ngắn mà. Ây da đọc xong thấy tiếc ghê, 2 người chỉ mới nhận ra tình cảm thôi mà phải phát sinh thêm nhiều tình huống sau này nữa chứ T.T phải dài ra như cái quá khứ mà Nhan Đam đã bỏ ra cho Đương Châu kia ấy!!! Lúc hiểu lầm thương Nhan Đàm hết biết, rồi bỏ cả 800 năm dưới Vong Xuyên vô nghĩa nữa chứ, đau lòng.
Ôi nói đi nói lại thích 2 cái người à không 2 *yêu tinh* này quá đi cứ vui vẻ êm đềm bên nhau trọn đời trọn kiếp như thế. Nhan Đàm cứ tinh nghịch hoạt bát như thế đi còn chuyện gì phát sinh thì có Dư Mặc lo hết. í hí hí
Muốn viết nhiều hơn nhưng khả năng viết cứ khập khiễng không thể diễn tả hết suy nghĩ của mình được aizz. Chỉ được vậy thôi!

Độc giả Tooya Hondo nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Với mình thì Trầm vụn hương phai có rất nhiều điểm bất ngờ và đột phá như nam chính Dư Mặc ít đất diễn hơn nam phụ khiến mình lầm tưởng Dư Mặc chỉ là nam phụ, cách hành văn của Tô Mịch cứng cáp hơn, dịch giả dịch rất mượt đọc không thấy cứng hay gượng, sách dày nhưng cầm nhẹ, chất lượng in rất tốt, giấy Phần Lan có mùi thơm dễ chịu. Bìa sách đẹp, thể loại huyền huyễn mới mẻ dễ thu hút người đọc. Đặc biệt là tình cảm của Dư Mặc cho Nhan Đạm làm mình rất khâm phục và yêu quý người này. Luôn cảm thấy cậu ta rất ấm áp

Độc giả Lacey nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Khi thấy truyện huyền huyễn mình rất lo là truyện theo mô típ là tình yêu bị ngăn cấm giữa tiên và tiên hay tiên và yêu, nhưng truyện này lại không giống với suy nghĩ của mình. Truyện được viết theo giọng văn hài hước, nhưng không gây phản cảm và mình rất thích những truyện được viết theo phong cách này, tác giả sử dụng lặp lại một số câu liên tục để tại yếu tố hài hước rất hay (trước giờ mình rất ngại đọc truyện hài). Khi biết đây là truyện của tác giả truyện Âm láy ma quỷ thì mình cũng hơi lo vì từ trinh thám hiện đại mà chuyển qua huyền huyễn thì như thế nào nhưng truyện đã không khiến mình thất vọng, truyện rất hay và hấp dẫn.

Độc giả Bức Tranh Cây Cỏ nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Trước tiên phải nói về Tô Mịch, đây là tác phẩm thứ hai của Tô Mịch mà mình sở hữu, mình thấy Âm Láy Ma Quỷ đọc cũng được, nhưng không li kì hấp dẫn lắm, chỉ ở dạng tầm tầm bậc trung thôi . Nên khi thấy Văn Việt xuất bản cuốn tiếp theo của TM không thấy hứng thú lắm nhưng vẫn quyết định mua . Mình đã không sai lầm khi mua bộ truyện này !
Mình luôn mong các mẹ đẻ của truyện có thể dành chỗ cho những anh nam quan tâm chăm sóc trong thầm lặng có thể đến được với nữ chính, và Trầm Vụn Hương Phai đã làm được điều đó . Những tưởng Dư Mặc sẽ như cái kết của những anh nam phụ khác nhưng không phải, anh đã đảo chính và chiếm được tình yêu của Nhan Đàm ! Thật vui quá đi mất . Cuối cùng cũng có tác giả viết được nỗi lòng của mình rồi .

Độc giả Huỳnh Phan Tường Vi nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Mình đọc bộ này trên mạng cũng mới đây thôi, bộ đầu tiên của tác giả Tô Mịch luôn, cảm tưởng khi mới đọc là thích quá trời quá đất.. so với bộ “Âm láy ma quỷ” thì bộ này dễ thương hơn nhiều. Bản thân mình cũng không thích truyện ngược cho lắm cho nên truyện mà có chi tiết hài, vui là mình đều đọc hết..
Như bạn ở trên nhận xét, mình cũng thích Dư Mặc hơn Đường Châu. Tình yêu của Dư Mặc danh cho Nhan Đàm là kiểu quan tâm, chăm sóc, tin tưởng thầm lặng. Tuy có thể nhân vật chính lúc đầu không thấy được nhưng mà người đọc thì hiểu được hết…
Mình không thích Đường Châu.. kiểu tình yêu trót lưỡi đầu môi… sau này nhận ra mới ân hận này nọ.. trước kia thì nào là hứa hẹn dù nàng có ra sao chỉ cần ta nhìn thấy thì ta có thể nhận ra nàng ngay.. nhưng rồi kết quả như nào… chẳng những không nhận ra mà còn nhẫn tâm góp phần làm Nhan Đàm phải nhảy xuống Tru tiên đài… Mình đọc mà cứ hồi hộp, sợ Nhan Đàm quay về với Đường Châu mà bỏ Dư Mặc.. Nếu đọc kỹ thì càng về sau sẽ càng thấy rõ người yêu Nham Đàm trước là Dư Mặc, hết mình với Nhan Đàm cũng là Dư Mặc.. thật tiếc khoảng thời gian chị ấy phí tình cảm dành cho Đường Châu thôi, có Đường Châu vô giống như thêm chút gia vị vào cho chuyện tình của Dư Mặc với Nhan Đàm thôi haha
Trong truyện mình thích nhất là cái khúc kể về lúc Nhan Đàm qua nhà ông thần tiên (tên gì mình quên mất tiêu rồi haha) chơi rồi gặp Dư Mặc lần đầu tiên, dễ thương quá xá.. cứ như oan gia với nhau.. Nhan Đạm cũng ít có bá đạo lắm… mình khá là thích tính cách của chị ấy :3
Nói chung thì đây là bộ đáng đọc, đáng mua!
P/S: chỉ có 1 điểm trừ duy nhất của tiki mà sau khi mua bộ này về rồi mình không thích cho lắm đó là do nó là combo 2 cuốn nên mình không được bọc sách (mặc dù mình có mua gói bookcare) thôi

Độc giả Mèo Nhỏ nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Trong hai bộ Trầm vụn hương phai và Ám lấy ma quỷ, tôi tin Trầm vụn hương phai sẽ được đánh giá cao hơn. Lối viết của Tô Mịch trong cuốn này mới mẻ, có chút gì đó cứng cáp hơn Ám lấy ma quỷ. Tuy vậy, tôi thật không hiểu cách Tô Mịch xây dựng nhận vật ra sao. Hơn phân nửa câu chuyện hoàn toàn nói về nam phụ, tình cảm của nữ chính mà đánh mất những ảm xúc mạnh mẽ hơn từ phía Dư Mặc. Tôi mong chờ những tình tiết kịch tính hơi từ Dư Mặc thay vì chỉ im im như tác giả cố muốn quên đi anh vậy. Phần sau này, anh mới chính thức được nâng lên ngôi nam chính- soái ca. Quả thực thì tôi đánh giá khá cao bộ truyện này. Mạch văn viết khá lưu loát, nhiều tình tiết hài hước và khung cảnh của câu chuyện khá độc đáo!

Độc giả Lưu Tiểu Các nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Mình đang lậm huyền huyễn, tiên hiệp nặng nên tậu ngay bộ này về đọc thử (nhờ thấy review và chiến lược pr dữ dội của Văn Việt) :3 Dư Mặc này đúng là may mắn, phụ mà chính chính mà phụ làm người đọc bị lầm mình là nhân vật phụ, nhưng nhờ mami Tô Mịch nên Mặc Mặc lại xoay chuyển tình thế” hóa nhân vật chính. :3 Nhưng khó có thể phủ nhận Dư Mặc cool hơn cả nhân vật chính mà phụ Đường Châu. :3 Còn về hình thức thì cả bìa và bookmark đều đẹp. Nhưng có điều hơi thất vọng là bộ sách của mình bị thiếu mất bookmark của tập một – Các không thích điều này. 🙁

Độc giả Khánh Hân nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Bạn nào thích huyền huyễn mà không đi theo lói mòn kiểu “yêu hận day dưa ba đời ba kiếp” thì nên đọc quyển này nha. Truyện mở đầu với các vụ án, sau thì làm rõ thân phận thật sự của các nhân vật. Nam chính đáng yêu kinh khủng, có điều hơi ít đất diễn chút. Kết thúc viên mãn làm người đọc hài lòng. Nên đọc, nên đọc.

Độc giả Mai Quế Ngân nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Đây là bộ đầu tiên mình đọc mà nam chính ít xuất hiện như này. Đọc phàn mở đầu, tưởng là nói nam chính, hóa ra là nói nam phụ. May là Dư Mặc xuất hiện trước, nên mình phải lòng ảnh trước =]] Mình thực sự bực nam phụ vô cùng. Cái gì mà “khi nhìn thấy được nhất định ta sẽ nhận ra ngươi”, đã không nhận ra, còn khiến Nhan Đạm nhảy xuống thất thế luân hồi đạo. Nhan Đạm đã tổn thương quá nhiều, thật may mà vẫn có Dư Mặc suốt ngàn năm chờ đợi nàng. Tuy không gian dành cho 2 nhân vật chính không nhiều, nhưng tình cảm Dư Mặc dành cho Nhan Đạm đã đủ làm rung động độc giả rồi. Chàng là tuýp yêu âm thầm, lặng lẽ, ôn nhuận như ngọc, lẳng lặng đứng sau dọn dẹp những tai họa mà Nhan Đạm gây ra. Một Dư Mặc là thế, ngàn vạn Đường Châu cũng không thể thay thế được. Thật mừng vì sau quãng thời gian đằng đẵng chờ đợi, Dư Mặc đã có được Nhan Đạm ở bên.

Độc giả Thanh Thanh nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Khi bắt đầu đọc truyện, tôi đã cảm thấy thích Dư Mặc hơn hai nhân vật nam còn lại. Có lẽ là do đầu truyện đã để nhân vật này xuất hiện trước tiên nên tôi thấy yêu thích hơn cả. Trong truyện có một đoạn rất dài mà không có sự xuất hiện của nhân vật này nhưng tôi lại tin tưởng anh nhất định sẽ là người đi hết cả cuộc đời này với Nhan Đàm. Truyện đọc có một số chi tiết khá khó hiểu, nhưng lại khiến người đọc khó tìm ra nó khó hiểu ở chỗ nào. Có lẽ đây là phong cách riêng biệt của Tô Mịch. Có lôi cuốn hấp dẫn, nhưng không quá phức tạp khiến người ta đi vào lối cùn bế tắc. Kết thúc của truyện khiến tôi thỏa mãn vì như ban đầu đã nói. Tôi thích Dư Mặc hơn Đường Châu. Tuy tình cảm hai nhân vật chính trong truyện không nồng nàn, bi đát nhưng khiến tôi bồi hồi. Hóa ra, Dư Mặc đã yêu Nhan Đàm từ rất lâu trước kia.

Độc giả Phung Thanh Hoa nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Mình đọc hết tập 1 vẫn cứ cảm thấy ngỡ ngàng. Hổng biết ai là nhân vật chính nữa. Trong truyện Âm láy ma quỷ , Tô Mịch viết rất sắc sảo,nội dung cũng rất rất ấn tượng nữa. Nên tâm trạng mình rất háo hức chờ mong Trầm vụn hương phai. Vậy mà đọc gần đến hết tập 1,mình mới phát hiện ra nhân vật chính là ai. Cốt truyện thì lại rời rạc ko xuyên suốt. Tô Mịch dắt dẫn vòng vèo đi từ chuyện này tự nhiên nhảy ra vấn đề khác. Hức hức. không có khả năng mình đi tiếp tập 2,thật sự đau lòng……l

Độc giả Lê Phạm Anh Thư nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Mình chưa mua cuốn này nhưng đã chờ mòn mỏi cái ngày nó hoàn. Mấy năm rồi và hiện giờ thì nó xuất bản… Nhìn cái bìa thấy cũng được, giá cũng tốt ^^ Đây quả thực là một tác phẩm huyền huyễn rất hay, nếu không đọc thì có lẽ sẽ là một tiếc nuối lớn. Nữ chính là mẫu người không có gì để chê, lý trí và tình cảm đều có chứ không có lạnh lùng quá hay lụy tình. Nam chính thì đúng dạng hài rồi :))) tuy mối tình giữa nữ chính và nam phụ không tiến tới được nhưng với mình thì đó cũng là mối tình đẹp không có gì day dứt hay luyến tiếc cào xé thâm tâm. Mình hy vọng sẽ có nhiều người biết đến truyện này và có lẽ mình cũng sẽ tậu nó về một ngày không xa.

Độc giả Huỳnh Như nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Đây là một trong số những huyền huyễn mà mình khá thích, dù đôi chỗ tác giả viết còn hơi non, thậm chí là khá lòng vòng, tâm lí nhân vật cũng chưa được logic cho lắm (đối với mình).
Thực ra ban đầu khi đọc truyện, mình có chút băn khoăn trong việc xác định nam chính. Theo văn án, mình nghĩ là Đường Châu, nhưng khi đọc truyện thì…trời ơi, mình thích Dư Mặc kinh khủng, càng đọc càng cảm thấy tiếc vì nam chính không phải anh này. Còn về nữ chính thì mình hoàn toàn hài lòng, nhất là khoản hài hước, nhưng cho đến khi cô nhớ ra mọi chuyện trong quá khứ thì cảm tình sụt giảm một chút, bởi ngày xe, cô khá là “bánh bèo”.
Nói chung, truyện này hài hước, đáng yêu, nội dung cũng đủ để cho mình nhớ sau khoảng hơn nửa năm. Đáng đọc!

Độc giả Trần Hà Chi nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Đây là một bộ truyện khá nhẹ nhàng nhưng vẫn để lại nhiều ấn tượng trong lòng mình, một phần chắc là vì đây là bộ đầu tiên mình thấy nam chính ít đất diễn và bị lép vế đến mức này, có cảm giác tác giả là mẹ ruột của anh nam phụ luôn rồi =)). Nam chính bị đối xử hơi bị bất công, mấy trăm năm chờ đợi mà được ở cạnh nữ chính có vài chục năm ngắn ngủi, Dư Mặc có thể nói là nam chính tội nghiệp nhất mình từng thấy, Đường Châu rõ ràng là được ưu ái hơn nhiều. Nữ chính của truyện này thì nhí nhảnh đáng yêu thôi rồi, mình không thích mẫu đó cơ mà đọc truyện này thì lại không hề thấy phản cảm chút nào

Độc giả Sun Lucky nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Trầm Vụn Hương Phai đã diễn tả thành công được hai mối tình trong truyện xứng đáng với bốn chữ khắc cốt ghi tâm . Về cá nhân mình thích mối tình giữa Nhan Đạm và Ứng Uyên hơn . Tình đầu luôn là mối tình đẹp và đáng nhớ nhất . Khoảng thời gian Nhan Đạm không sợ nguy hiểm mà bầu bạn với Ứng Uyên quả thật khiến tôi thầm cảm phục . Nhưng số phận lại không cho họ tới với nhau . Sự xuất hiện của Dư Mặc như một sự bù đắp cho khiếm khuyết của Nhan Đạm . Tuy chàng không hoàn hảo như Ứng Uyên nhưng chàng nhận ra nàng và ở bên nàng khi nàng cần có lẽ đó mới chính là tình yêu mà nàng cần . Điểm trừ duy nhất là bìa được thiết kế khá sơ sài và không đẹp

Độc giả Pham Trang nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Truyện có một ưu điểm rất lớn so với những tác phẩm ngôn tình khác đó là đến gần cuối truyện mới biết được nam chính là ai. Tôi không thích những câu chuyện dễ đoán chỉ cần mấy dòng đầu truyện đã hé lộ tất cả. Thực ra khi đọc đến quá nửa truyện tôi thích nhân vật Đường Châu nhiều hơn nhưng càng về cuối truyện, khi mà kết truyện càng lúc càng nghiêng về hướng Nhan Đạm và Đường Châu mãi mãi bên nhau tôi lại càng thấy sợ hãi. Bởi không biết từ khi nào Dư Mặc đã bước vào lòng tôi, giống như Nhan Đạm nói, là mưa dầm thấm lâu, là nhẹ nhàng quan tâm, là ấm áp như nắng, là dịu dàng như nước. Khi tôi nhận ra điều ấy, tôi thực sự rất thích. Tôi thích cái cách tác giả để Đường Châu xuất hiện nhiều hơn cả Dư Mặc, cả ở trong những con chữ lẫn ở trong lòng tác giả. Bởi vì con người Dư Mặc giống như trà, nhẹ nhàng nhưng thấm lâu, cho dù không ở gần Nhan Đạm, cho dù không xuất hiện nhiều nhưng lại khiến người ta lưu luyến, mãi không quên được. Trong khi Đường Châu xuất hiện rất nhiều nhưng ấn tượng đọng lại chẳng bao nhiêu. Phần ngoại truyện của Dư Mặc khiến tôi đau lòng rất nhiều, bởi vì nó kể về tình cảm đơn phương của một con cá luôn tự cao luôn cho rằng bản thân mình là đẹp bỗng nhiên một ngày hiểu rằng nó trong mắt Nhan Đạm là xấu xí vô cùng. Càng đau lòng vì Dư Mặc, tôi lại càng thấy tiếc, tiếc sao tác giả không viết về cuộc sống sau này của Nhan Đạm và Dư Mặc nhiều hơn, tiếc sao ngoại truyện không dài thêm chút nữa, tiếc sao hai người Dư Mặc Nhan Đạm phải đi một vòng lớn đến vậy mới gặp lại nhau. Tôi hi vọng rằng trong cơn sốt chuyển thể phim từ ngôn tình, Trầm vụn hương phai sẽ sớm ngày được lên sóng.

Độc giả shiroemon ball nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Trong chuyện tình của Nhan Đạm và Ứng Uyên Quân,Dư Mặc,không sai,chàng chỉ là người chứng kiến nó,không mảy may tác động vào.Thậm chí,chàng còn coi đó như hí kịch.Mãi rồi cũng không phải của bản thân.
Thế mà chẳng biết tự khi nào,chàng lại thế chỗ nhân vật chính.
Thật khó hiểu.Vì Ứng Uyên quân,Nhan Đạm không tiếc thân mình luân hồi 7 kiếp,đến khi gặp lại đã là người dưng.Còn Dư Mặc,chàng vốn định bụng cưu mang ‘người quen cũ’,chẳng hay đã lún sâu vào lưới tình tự khi nào.
Đã vậy,Nhan Đạm cũng có cùng cảm xúc với chàng.Nàng vô cùng vui vẻ trong 20 năm chung sống cạnh chàng,nàng thích giỡn đùa Chúa công Liên khanh,vậy là một tình yêu nảy mầm trong tích tắc,lặng lã như nước,dịu dàng như nước mà cũng mạnh mẽ như nước.
Bởi huyền huyễn không phải gu của tôi,tôi cũng chẳng rõ nên xếp truyện này vào dạng hay tuyệt hay không nữa.Nhưng tôi rất thích tình cảm mưa dầm thấm lâu của hai nhân vật chính,có lẽ nếu Bạch Thiển gặp Dạ Hoa khi còn trẻ cũng sẽ như thế(nhân vật trong tam sinh tam thế thập lí…).Ngoài ra truyện dài ghê,có thể dựng thành phim được đấy.

Độc giả Nguyễn Thị Như Hảo nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

“Trầm” đã vụn thì “Hương” cũng phai nhạt. Đây là cảm xúc của tôi khi đọc xong tác phẩm này. Trước khi đọc nhiệt huyết dâng trào, sau khi đọc nhiệt huyết mất đi lúc nào không biết! Tôi cảm thấy rất tiếc nuối cho hai nhân vật chính trong truyện vì họ đã bỏ lỡ nhau nhiều quá. Tuy phong cách viết có đôi khi hái hước nhưng cách xây dựng nhân vật của Tô Mịch vẫn chưa ổn và khá mờ nhạt. Tình yêu của các nhân vật vẫn chưa thể hiện đậm nét đối với người mình yêu! Nếu so sánh giữa Dư Mặc và Dạ Mặc (Lập Thệ Thành Yêu) thì anh Dư Mặc thua xa! Dư Mặc chỉ biết đứng từ xa ngắm nhìn và lặng lẽ yêu Nhan Đàm mà không dám thổ lộ một lời! Nếu đổi thành anh Dạ Mặc thì anh ấy đã sống chết bám theo và mặt dầy tỏ tình với chị Tiêu Dao! Chính vì thế Dư Mặc và Nhan Đàm đã bỏ lỡ nhau! Tuy cuối cùng hai người ấy đã đến với nhau nhưng những đau khổ và gút mắt trong chuyện đã lấy hết đam mê người đọc!

Độc giả Anh Thư nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Có đọc bộ Ám lấy ma quỷ của Tô Mịch, rất ấn tượng với cách viết của Tô Mịch, Trầm vụn hương phai cũng là một tác phẩm của Tô Mịch không thể bỏ qua . Các câu chuyện đan xen rõ ràng hấp dẫn, có chút không rõ ràng vướt mắc làm bạn tò mò, không thể ngưng lại được.
Nhan Đàm là chị nữ chính đáng yêu rất đáng yêu. Mạnh mẽ xinh đẹp lại thông minh là kiểu nữ chính quá điển hình thế nhưng Nhan Đàm lại rất riêng chị đáng yêu bá đạo có chút ôn nhu.
Bìa sách cũng rất cuốn hút, đơn giản. Sách cũng rất tốt, giấy trắng dày. Sách khá nặng tay.

Độc giả nguyễn nga nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Trầm vụn hương phai là tác phẩm đầu tiên tôi đọc của Tô Mịch. Những ai yêu thích thể loại huyền huyễn thì có lẽ không nên bỏ qua cuốn tiểu thuyết này. Nó có một cốt truyện khá mới, giọng văn nhẹ nhàng, trôi chảy, dễ đi vào lòng người. Nhân vật Nhan Đạm lúc đầu được hiện lên khá đáng yêu, lạc quan, nhí nhảnh nhưng đến nửa cuối truyện nàng lại trở nên mạnh mẽ, dứt khoát, sẵn sàng từ bỏ tu vi của mình vì Dư Mặc. Còn Dư Mặc là kiểu nhân vật nam dịu dàng, tình yêu mà chàng dành cho Nhan Đạm đầy yêu thương, thầm lặng và hi sinh. Chính điều này đã làm cho tình yêu của hai người họ trở nên đẹp đẽ. Ngoài ra cái kết truyện có hậu cũng làm thỏa mãn bạn đọc nhưng phần viết về cuộc sống của họ còn hơi ngắn, nên viết thêm nữa.

Độc giả Nguyễn Diệu Mai nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Nội dung rất hay, nhiều chi tiết đặc sắc, cốt truyện hoàn hảo. Nhân vật tuyệt vời. Ngay từ đầu truyện đã thích nhân vật Nhan Đạm, rất có cá tính, đáng yêu, sau này khi đọc đc tình cảm âm thầm của nàng lại thấy nàng thật đáng thương. Và cả một Dư Mặc luôn dịu dàng và cũng không kém hài hước. Tình yêu của Dư Mặc thật đáng ngường mộ một tình yêu thầm lặng, dịu dàng, hy sinh bảo vệ nữ chính âm thầm, cam tâm tình nguyện chờ đợi nữ chính, chỉ hy vọng nàng đc hạnh phúc một tình yêu thật cao cả. Thật sự đọc truyện cảm thấy rất thương nam, nữ chính. Thật sự không thích nhân vật Đường Châu lắm, tình yêu của nhân vật này thật quá mong manh, thiếu sự trân trọng. Truyện khá nhẹ nhàng rất sâu sắc, cũng như tác giả nói “Con người ta hầu hết đều nguyện vì kẻ không mảy may để tâm đến mình dấn thân vào dầu sôi lửa bỏng nhưng lại đối với người vì mình dấn thân vào dầu sôi lửa bỏng chẳng màng để tâm.” Một câu chuyện rất hay và ý nghĩa.

Độc giả Vân nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Đây là một bộ huyền huyễn rất đáng đọc. Tình yêu của Dư Mặc cũng khiến cho người đọc cảm động,tuy vẻ ngoài Dư Mặc tỏ vẻ lãnh đạm,nhưng thật ra lại rất quan tâm,chăm lo cho Nhan Đạm từng li từng tí. Nhan Đạm lúc đầu thích Đường Châu,nhưng sau khi bị tổn thương,thì nàng không còn muốn tình yêu đó nữa. Mãi đến tận gần cuối truyện,Nhan Đạm mới nhận ra mình yêu Mặc Dạ,không phải vì điều gì hết,chỉ vì Mặc Dạ luôn âm thầm bảo vệ,quan tâm nàng nên dần dà hình bóng Mặc Dạ đã đi vào trong tim nàng lúc nào không hay. Bên cạnh tình yêu của họ là cuộc hành trình đi tìm thần khí đan xen có mang hơi hướm trinh thám. Truyện rất hay,cốt truyện ổn,nhưng điều bất mãn duy nhất là đất diễn của Dư Mặc ít ỏi quá. May là có ngoại truyện khá dễ thương nói về cuộc sống sau này của họ,chứ không mình ức chế mất.

Độc giả Lương Thị Thanh Ngân nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Kết cấu câu chuyện được xây dựng khá ổn. Tuy phần đầu có hơi dài dòng nhưng nó là cốt lõi, là hoàn cảnh câu chuyện, lại chứa đựng gợi ý về sự thật. Nhân vật có nhiều nét tính cách riêng biệt khác nhau. Tôi rất thích những yêu quái trong Da Lan Sơn Cảnh. Họ là yêu nhưng tốt bụng, chỉ câu yên bình quanh năm suốt tháng. Tên truyện cũng rất ý nghĩa, dù nó hơi riêng tư khi chủ yếu xoay quanh quan hệ của Nhan Đạm và Đường Châu. Trầm cháy hết chỉ còn tro tàn lạnh lẽo, có đốt lên vẫn không cháy bùng ngọn lửa như xưa. Nhan Đạm hy sinh cho những điều mình quan tâm. Dư Mặc và Đường Châu một lòng chờ đợi, chúc phúc cho nàng. Họ là những người để lại dấu ấn sâu đậm không thể quên.

Độc giả Nguyễn Ngọc Thủy Nguyên nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Đây thật sự là một bộ truyện đem lại rất nhiều ấn tượng cho tôi. Đã từng đọc rất nhiều loại truyện tôn vinh sự dịu dàng, ân cần của nam phụ, để nam chính trở thành người ngược đãi nữ chính. Nhưng ở bộ này, nam chính lại là một người vô cùng ấm áp. Có những lúc tôi cứ ngỡ Đường Châu mới thật sự là nam chính. Bởi vì tác giả có lẽ hơi thiên vị Đường Châu, để anh lấy đi mấy trăm năm của Nhan Đạm trên thiên đình, rồi lại tám trăm năm của Nhạm Đạm dưới Vong Xuyên. Chỉ dành cho Dư Mặc hai mươi năm là thật sự ở cạnh cô, bỏ lỡ ngần ấy năm trên thiên đình, rồi lại khiến anh mất thêm một trăm năm chờ đợi.
Nhưng, Dư Mặc có thể lấy hai mươi năm hạnh phúc, luôn có sự che chở, bảo vệ của anh, cho Nhan Đạm cái cảm giác bình yên, cho Nhan Đạm một nơi gọi là “nhà” để đổi lấy ký ức tám trăm năm không thể quên của cô thì có thể chứng minh được rằng Dư Mặc đã trở nên quan trọng với cô biết nhường nào.
Mà cũng có thể nói ở trong bộ truyện này gần như không có lấy một người xấu. Một Thần Tiêu cung chủ đã từng giết người không chớp mắt, cuối cùng lại có thể đến được nơi ai ai cũng ước nhưng không thể. Một Chỉ Tích dường như luôn trở thành vật cản trong tình yêu của Ứng Uyên Đế quân và người chị, nhưng cuối cùng lại có thể thú nhận rằng nếu thiếu đi người chị ấy bản thân cũng sẽ trở nên cô đơn biết nhường nào. Dù mang chung một gương mặt, dù số phận khác nhau, dù biết bao hiểu lầm, đến cuối cùng họ vẫn là hai bông sen mang cùng một gốc.

Độc giả Ngọc Nhung nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Nhan Đạm, một liên hoa tinh thanh đạm như nước. Là dòng dõi tứ diệ hạm đạm sống tại Dao Trì trên thiên giới.
Dư Mặc, một ngư tinh thuộc dòng dõi cửu kỳ cao quý bay cao hơn rồng. Cũng đã từng sống nơi thiên giới.
Tại thiên giới 2 người gặp nhau nhưng không nhận ra nhau. Lúc đó nàng chỉ đơn giản gọi chàng là “con cá bé mắt đỏ” thỉnh thoảng lại đến bờ ao đọc sách cho chàng nghe.
Nàng, sẵn sàng hiến nữa quả tim mình, vi phạm thiên quy để cứu Ứng Uyên vì tình cảm đó_tình cảm mà nàng nói là khó gọi tên. Chịu thiên hình đài không oán than. Cuối cũng nàng cam tâm nhảy xuống thất thế luân hồi đạo, buông tay người ấy. 800 năm lội dòng Vong Xuyên không quên chuyện cũ.
Chàng chỉ là người bên ngoài đứng xem vở tuồng của nàng, nhưng càng xem lại càng bị cuốn vào. Giây phút chàng ôm nàng vào lòng suốt đêm trên thiên giới, chỉ ôm nàng. Chàng khônh gặp nàng vì nghĩ nàng không chắc nhận ra chàng. Xông khỏi Nam Thiên Môn thành yêu để tìm nàng tận tay trao nàng dị nhãn.
Nàng, luôn vui vẻ tươi cười, hay nói nhưng chỉ có chàng hiểu không phải nàng cưới tức là nàng vui, tim nàng vẫn tổn thương.
Chàng, lặng lẽ bên nàng 20 năm. Chàng đi tìm nàng bao năm cứ tưởng đã quên nhưng giây phút chàng thấy nàng bóng hình ấy gương mặt ấy chàng đã giữ nàng ở lại. 20 năm chàng bên nàng như vậy cũng nhau du sơn ngoạn thuỷ. Che chắn cho nàng lo lắng cho nàng, dọn dẹp bao tàn cuộc.
Còn người ấy_Ứng Uyên Quân người cũng yêu nàng dù là người tới trước nhưng đã lỡ. người đã nhảy xuống thất thế luân hồi đạo chỉ mong dùng 7 kiếp để tìm nàng, tận kiếp thứ 7 mới tìm được. Nhưng nhân duyên đã lỡ. Người và nàng chỉ là quá vãng
Chàng và nàng hai người gặp nhau tại Da Lan Sơn Cảnh cùng nhau đi khắp nơi, ngày ngày tháng tháng vui vẻ trôi qua. Nàng đã quen với sự chăm sóc của Dư Mặc, chàng vẫn luôn yêu nàng như vậy. Giây phút 2 người nhận ra nhau bên nhau tuy có lâu nhưng vẫn không muộn.
Sen và nước vốn không thể tách rời nhau, 2 người bên nhau tình yêu của hoi nhẹ nhàng như nước, tuy êm đềm nhưng thấm sâu.
Tôi rất thích Dư Mặc, một người ôn nhu như ngọc, thanh trầm như nước có lẽ chỉ có Nhan Đạm mới lay động được chàng, dù bao nhiêu lâu đi nữa chàng vẫn yêu nàng.
” bao lần duyên bén duyên tàn, trông mòn thiên thu, trăng tròn lại khuyết”, cứ bên nhau ngày ngày tháng tháng vui vẻ êm đềm, trọn đời bình an, cho đến khi ngày tàn tháng tận.

Độc giả Nguyễn Trúc nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Đối với tôi đây là bộ truyện để lại nhiều suy nghĩ và cảm nhận nhiều nhất – không phải vì quá gây cấn kịch tính hay ngược tâm mà là cái tình cảm của Dư Mặc vs Nhan Đam, cái sự quan tâm chiều chuộng âm thầm mang nét gì đó rất rất nhẹ nhàng ấm áp của Dư Mặc một cái khoác vai, cái ôm an ủi, cái xoa đầu , mỗi lần đọc tới đoạn của 2 người là cảm thấy thoải mái vui vui lạ. Ở cả hai có sự ăn ý hòa hợp mặc dù chỉ 20 năm ở chung so vs tu vi của cả thì quá ngắn mà. Ây da đọc xong thấy tiếc ghê, 2 người chỉ mới nhận ra tình cảm thôi mà phải phát sinh thêm nhiều tình huống sau này nữa chứ T.T phải dài ra như cái quá khứ mà Nhan Đam đã bỏ ra cho Đương Châu kia ấy!!! Lúc hiểu lầm thương Nhan Đàm hết biết, rồi bỏ cả 800 năm dưới Vong Xuyên vô nghĩa nữa chứ, đau lòng.
Ôi nói đi nói lại thích 2 cái người à không 2 *yêu tinh* này quá đi cứ vui vẻ êm đềm bên nhau trọn đời trọn kiếp như thế. Nhan Đàm cứ tinh nghịch hoạt bát như thế đi còn chuyện gì phát sinh thì có Dư Mặc lo hết. í hí hí
Muốn viết nhiều hơn nhưng khả năng viết cứ khập khiễng không thể diễn tả hết suy nghĩ của mình được aizz. Chỉ được vậy thôi!

Độc giả Tooya Hondo nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Với mình thì Trầm vụn hương phai có rất nhiều điểm bất ngờ và đột phá như nam chính Dư Mặc ít đất diễn hơn nam phụ khiến mình lầm tưởng Dư Mặc chỉ là nam phụ, cách hành văn của Tô Mịch cứng cáp hơn, dịch giả dịch rất mượt đọc không thấy cứng hay gượng, sách dày nhưng cầm nhẹ, chất lượng in rất tốt, giấy Phần Lan có mùi thơm dễ chịu. Bìa sách đẹp, thể loại huyền huyễn mới mẻ dễ thu hút người đọc. Đặc biệt là tình cảm của Dư Mặc cho Nhan Đạm làm mình rất khâm phục và yêu quý người này. Luôn cảm thấy cậu ta rất ấm áp

Độc giả Lacey nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Khi thấy truyện huyền huyễn mình rất lo là truyện theo mô típ là tình yêu bị ngăn cấm giữa tiên và tiên hay tiên và yêu, nhưng truyện này lại không giống với suy nghĩ của mình. Truyện được viết theo giọng văn hài hước, nhưng không gây phản cảm và mình rất thích những truyện được viết theo phong cách này, tác giả sử dụng lặp lại một số câu liên tục để tại yếu tố hài hước rất hay (trước giờ mình rất ngại đọc truyện hài). Khi biết đây là truyện của tác giả truyện Âm láy ma quỷ thì mình cũng hơi lo vì từ trinh thám hiện đại mà chuyển qua huyền huyễn thì như thế nào nhưng truyện đã không khiến mình thất vọng, truyện rất hay và hấp dẫn.

Độc giả Bức Tranh Cây Cỏ nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Trước tiên phải nói về Tô Mịch, đây là tác phẩm thứ hai của Tô Mịch mà mình sở hữu, mình thấy Âm Láy Ma Quỷ đọc cũng được, nhưng không li kì hấp dẫn lắm, chỉ ở dạng tầm tầm bậc trung thôi . Nên khi thấy Văn Việt xuất bản cuốn tiếp theo của TM không thấy hứng thú lắm nhưng vẫn quyết định mua . Mình đã không sai lầm khi mua bộ truyện này !
Mình luôn mong các mẹ đẻ của truyện có thể dành chỗ cho những anh nam quan tâm chăm sóc trong thầm lặng có thể đến được với nữ chính, và Trầm Vụn Hương Phai đã làm được điều đó . Những tưởng Dư Mặc sẽ như cái kết của những anh nam phụ khác nhưng không phải, anh đã đảo chính và chiếm được tình yêu của Nhan Đàm ! Thật vui quá đi mất . Cuối cùng cũng có tác giả viết được nỗi lòng của mình rồi .

Độc giả Huỳnh Phan Tường Vi nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Mình đọc bộ này trên mạng cũng mới đây thôi, bộ đầu tiên của tác giả Tô Mịch luôn, cảm tưởng khi mới đọc là thích quá trời quá đất.. so với bộ “Âm láy ma quỷ” thì bộ này dễ thương hơn nhiều. Bản thân mình cũng không thích truyện ngược cho lắm cho nên truyện mà có chi tiết hài, vui là mình đều đọc hết..
Như bạn ở trên nhận xét, mình cũng thích Dư Mặc hơn Đường Châu. Tình yêu của Dư Mặc danh cho Nhan Đàm là kiểu quan tâm, chăm sóc, tin tưởng thầm lặng. Tuy có thể nhân vật chính lúc đầu không thấy được nhưng mà người đọc thì hiểu được hết…
Mình không thích Đường Châu.. kiểu tình yêu trót lưỡi đầu môi… sau này nhận ra mới ân hận này nọ.. trước kia thì nào là hứa hẹn dù nàng có ra sao chỉ cần ta nhìn thấy thì ta có thể nhận ra nàng ngay.. nhưng rồi kết quả như nào… chẳng những không nhận ra mà còn nhẫn tâm góp phần làm Nhan Đàm phải nhảy xuống Tru tiên đài… Mình đọc mà cứ hồi hộp, sợ Nhan Đàm quay về với Đường Châu mà bỏ Dư Mặc.. Nếu đọc kỹ thì càng về sau sẽ càng thấy rõ người yêu Nham Đàm trước là Dư Mặc, hết mình với Nhan Đàm cũng là Dư Mặc.. thật tiếc khoảng thời gian chị ấy phí tình cảm dành cho Đường Châu thôi, có Đường Châu vô giống như thêm chút gia vị vào cho chuyện tình của Dư Mặc với Nhan Đàm thôi haha
Trong truyện mình thích nhất là cái khúc kể về lúc Nhan Đàm qua nhà ông thần tiên (tên gì mình quên mất tiêu rồi haha) chơi rồi gặp Dư Mặc lần đầu tiên, dễ thương quá xá.. cứ như oan gia với nhau.. Nhan Đạm cũng ít có bá đạo lắm… mình khá là thích tính cách của chị ấy :3
Nói chung thì đây là bộ đáng đọc, đáng mua!
P/S: chỉ có 1 điểm trừ duy nhất của tiki mà sau khi mua bộ này về rồi mình không thích cho lắm đó là do nó là combo 2 cuốn nên mình không được bọc sách (mặc dù mình có mua gói bookcare) thôi

Độc giả Mèo Nhỏ nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Trong hai bộ Trầm vụn hương phai và Ám lấy ma quỷ, tôi tin Trầm vụn hương phai sẽ được đánh giá cao hơn. Lối viết của Tô Mịch trong cuốn này mới mẻ, có chút gì đó cứng cáp hơn Ám lấy ma quỷ. Tuy vậy, tôi thật không hiểu cách Tô Mịch xây dựng nhận vật ra sao. Hơn phân nửa câu chuyện hoàn toàn nói về nam phụ, tình cảm của nữ chính mà đánh mất những ảm xúc mạnh mẽ hơn từ phía Dư Mặc. Tôi mong chờ những tình tiết kịch tính hơi từ Dư Mặc thay vì chỉ im im như tác giả cố muốn quên đi anh vậy. Phần sau này, anh mới chính thức được nâng lên ngôi nam chính- soái ca. Quả thực thì tôi đánh giá khá cao bộ truyện này. Mạch văn viết khá lưu loát, nhiều tình tiết hài hước và khung cảnh của câu chuyện khá độc đáo!

Độc giả Lưu Tiểu Các nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Mình đang lậm huyền huyễn, tiên hiệp nặng nên tậu ngay bộ này về đọc thử (nhờ thấy review và chiến lược pr dữ dội của Văn Việt) :3 Dư Mặc này đúng là may mắn, phụ mà chính chính mà phụ làm người đọc bị lầm mình là nhân vật phụ, nhưng nhờ mami Tô Mịch nên Mặc Mặc lại xoay chuyển tình thế” hóa nhân vật chính. :3 Nhưng khó có thể phủ nhận Dư Mặc cool hơn cả nhân vật chính mà phụ Đường Châu. :3 Còn về hình thức thì cả bìa và bookmark đều đẹp. Nhưng có điều hơi thất vọng là bộ sách của mình bị thiếu mất bookmark của tập một – Các không thích điều này. 🙁

Độc giả Khánh Hân nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Bạn nào thích huyền huyễn mà không đi theo lói mòn kiểu “yêu hận day dưa ba đời ba kiếp” thì nên đọc quyển này nha. Truyện mở đầu với các vụ án, sau thì làm rõ thân phận thật sự của các nhân vật. Nam chính đáng yêu kinh khủng, có điều hơi ít đất diễn chút. Kết thúc viên mãn làm người đọc hài lòng. Nên đọc, nên đọc.

Độc giả Mai Quế Ngân nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Đây là bộ đầu tiên mình đọc mà nam chính ít xuất hiện như này. Đọc phàn mở đầu, tưởng là nói nam chính, hóa ra là nói nam phụ. May là Dư Mặc xuất hiện trước, nên mình phải lòng ảnh trước =]] Mình thực sự bực nam phụ vô cùng. Cái gì mà “khi nhìn thấy được nhất định ta sẽ nhận ra ngươi”, đã không nhận ra, còn khiến Nhan Đạm nhảy xuống thất thế luân hồi đạo. Nhan Đạm đã tổn thương quá nhiều, thật may mà vẫn có Dư Mặc suốt ngàn năm chờ đợi nàng. Tuy không gian dành cho 2 nhân vật chính không nhiều, nhưng tình cảm Dư Mặc dành cho Nhan Đạm đã đủ làm rung động độc giả rồi. Chàng là tuýp yêu âm thầm, lặng lẽ, ôn nhuận như ngọc, lẳng lặng đứng sau dọn dẹp những tai họa mà Nhan Đạm gây ra. Một Dư Mặc là thế, ngàn vạn Đường Châu cũng không thể thay thế được. Thật mừng vì sau quãng thời gian đằng đẵng chờ đợi, Dư Mặc đã có được Nhan Đạm ở bên.

Độc giả Thanh Thanh nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Khi bắt đầu đọc truyện, tôi đã cảm thấy thích Dư Mặc hơn hai nhân vật nam còn lại. Có lẽ là do đầu truyện đã để nhân vật này xuất hiện trước tiên nên tôi thấy yêu thích hơn cả. Trong truyện có một đoạn rất dài mà không có sự xuất hiện của nhân vật này nhưng tôi lại tin tưởng anh nhất định sẽ là người đi hết cả cuộc đời này với Nhan Đàm. Truyện đọc có một số chi tiết khá khó hiểu, nhưng lại khiến người đọc khó tìm ra nó khó hiểu ở chỗ nào. Có lẽ đây là phong cách riêng biệt của Tô Mịch. Có lôi cuốn hấp dẫn, nhưng không quá phức tạp khiến người ta đi vào lối cùn bế tắc. Kết thúc của truyện khiến tôi thỏa mãn vì như ban đầu đã nói. Tôi thích Dư Mặc hơn Đường Châu. Tuy tình cảm hai nhân vật chính trong truyện không nồng nàn, bi đát nhưng khiến tôi bồi hồi. Hóa ra, Dư Mặc đã yêu Nhan Đàm từ rất lâu trước kia.

Độc giả Phung Thanh Hoa nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Mình đọc hết tập 1 vẫn cứ cảm thấy ngỡ ngàng. Hổng biết ai là nhân vật chính nữa. Trong truyện Âm láy ma quỷ , Tô Mịch viết rất sắc sảo,nội dung cũng rất rất ấn tượng nữa. Nên tâm trạng mình rất háo hức chờ mong Trầm vụn hương phai. Vậy mà đọc gần đến hết tập 1,mình mới phát hiện ra nhân vật chính là ai. Cốt truyện thì lại rời rạc ko xuyên suốt. Tô Mịch dắt dẫn vòng vèo đi từ chuyện này tự nhiên nhảy ra vấn đề khác. Hức hức. không có khả năng mình đi tiếp tập 2,thật sự đau lòng……l

Độc giả Lê Phạm Anh Thư nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Mình chưa mua cuốn này nhưng đã chờ mòn mỏi cái ngày nó hoàn. Mấy năm rồi và hiện giờ thì nó xuất bản… Nhìn cái bìa thấy cũng được, giá cũng tốt ^^ Đây quả thực là một tác phẩm huyền huyễn rất hay, nếu không đọc thì có lẽ sẽ là một tiếc nuối lớn. Nữ chính là mẫu người không có gì để chê, lý trí và tình cảm đều có chứ không có lạnh lùng quá hay lụy tình. Nam chính thì đúng dạng hài rồi :))) tuy mối tình giữa nữ chính và nam phụ không tiến tới được nhưng với mình thì đó cũng là mối tình đẹp không có gì day dứt hay luyến tiếc cào xé thâm tâm. Mình hy vọng sẽ có nhiều người biết đến truyện này và có lẽ mình cũng sẽ tậu nó về một ngày không xa.

Độc giả Huỳnh Như nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Đây là một trong số những huyền huyễn mà mình khá thích, dù đôi chỗ tác giả viết còn hơi non, thậm chí là khá lòng vòng, tâm lí nhân vật cũng chưa được logic cho lắm (đối với mình).
Thực ra ban đầu khi đọc truyện, mình có chút băn khoăn trong việc xác định nam chính. Theo văn án, mình nghĩ là Đường Châu, nhưng khi đọc truyện thì…trời ơi, mình thích Dư Mặc kinh khủng, càng đọc càng cảm thấy tiếc vì nam chính không phải anh này. Còn về nữ chính thì mình hoàn toàn hài lòng, nhất là khoản hài hước, nhưng cho đến khi cô nhớ ra mọi chuyện trong quá khứ thì cảm tình sụt giảm một chút, bởi ngày xe, cô khá là “bánh bèo”.
Nói chung, truyện này hài hước, đáng yêu, nội dung cũng đủ để cho mình nhớ sau khoảng hơn nửa năm. Đáng đọc!

Độc giả Trần Hà Chi nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Đây là một bộ truyện khá nhẹ nhàng nhưng vẫn để lại nhiều ấn tượng trong lòng mình, một phần chắc là vì đây là bộ đầu tiên mình thấy nam chính ít đất diễn và bị lép vế đến mức này, có cảm giác tác giả là mẹ ruột của anh nam phụ luôn rồi =)). Nam chính bị đối xử hơi bị bất công, mấy trăm năm chờ đợi mà được ở cạnh nữ chính có vài chục năm ngắn ngủi, Dư Mặc có thể nói là nam chính tội nghiệp nhất mình từng thấy, Đường Châu rõ ràng là được ưu ái hơn nhiều. Nữ chính của truyện này thì nhí nhảnh đáng yêu thôi rồi, mình không thích mẫu đó cơ mà đọc truyện này thì lại không hề thấy phản cảm chút nào

Độc giả Sun Lucky nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Trầm Vụn Hương Phai đã diễn tả thành công được hai mối tình trong truyện xứng đáng với bốn chữ khắc cốt ghi tâm . Về cá nhân mình thích mối tình giữa Nhan Đạm và Ứng Uyên hơn . Tình đầu luôn là mối tình đẹp và đáng nhớ nhất . Khoảng thời gian Nhan Đạm không sợ nguy hiểm mà bầu bạn với Ứng Uyên quả thật khiến tôi thầm cảm phục . Nhưng số phận lại không cho họ tới với nhau . Sự xuất hiện của Dư Mặc như một sự bù đắp cho khiếm khuyết của Nhan Đạm . Tuy chàng không hoàn hảo như Ứng Uyên nhưng chàng nhận ra nàng và ở bên nàng khi nàng cần có lẽ đó mới chính là tình yêu mà nàng cần . Điểm trừ duy nhất là bìa được thiết kế khá sơ sài và không đẹp

Độc giả Pham Trang nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Truyện có một ưu điểm rất lớn so với những tác phẩm ngôn tình khác đó là đến gần cuối truyện mới biết được nam chính là ai. Tôi không thích những câu chuyện dễ đoán chỉ cần mấy dòng đầu truyện đã hé lộ tất cả. Thực ra khi đọc đến quá nửa truyện tôi thích nhân vật Đường Châu nhiều hơn nhưng càng về cuối truyện, khi mà kết truyện càng lúc càng nghiêng về hướng Nhan Đạm và Đường Châu mãi mãi bên nhau tôi lại càng thấy sợ hãi. Bởi không biết từ khi nào Dư Mặc đã bước vào lòng tôi, giống như Nhan Đạm nói, là mưa dầm thấm lâu, là nhẹ nhàng quan tâm, là ấm áp như nắng, là dịu dàng như nước. Khi tôi nhận ra điều ấy, tôi thực sự rất thích. Tôi thích cái cách tác giả để Đường Châu xuất hiện nhiều hơn cả Dư Mặc, cả ở trong những con chữ lẫn ở trong lòng tác giả. Bởi vì con người Dư Mặc giống như trà, nhẹ nhàng nhưng thấm lâu, cho dù không ở gần Nhan Đạm, cho dù không xuất hiện nhiều nhưng lại khiến người ta lưu luyến, mãi không quên được. Trong khi Đường Châu xuất hiện rất nhiều nhưng ấn tượng đọng lại chẳng bao nhiêu. Phần ngoại truyện của Dư Mặc khiến tôi đau lòng rất nhiều, bởi vì nó kể về tình cảm đơn phương của một con cá luôn tự cao luôn cho rằng bản thân mình là đẹp bỗng nhiên một ngày hiểu rằng nó trong mắt Nhan Đạm là xấu xí vô cùng. Càng đau lòng vì Dư Mặc, tôi lại càng thấy tiếc, tiếc sao tác giả không viết về cuộc sống sau này của Nhan Đạm và Dư Mặc nhiều hơn, tiếc sao ngoại truyện không dài thêm chút nữa, tiếc sao hai người Dư Mặc Nhan Đạm phải đi một vòng lớn đến vậy mới gặp lại nhau. Tôi hi vọng rằng trong cơn sốt chuyển thể phim từ ngôn tình, Trầm vụn hương phai sẽ sớm ngày được lên sóng.

Độc giả shiroemon ball nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Trong chuyện tình của Nhan Đạm và Ứng Uyên Quân,Dư Mặc,không sai,chàng chỉ là người chứng kiến nó,không mảy may tác động vào.Thậm chí,chàng còn coi đó như hí kịch.Mãi rồi cũng không phải của bản thân.
Thế mà chẳng biết tự khi nào,chàng lại thế chỗ nhân vật chính.
Thật khó hiểu.Vì Ứng Uyên quân,Nhan Đạm không tiếc thân mình luân hồi 7 kiếp,đến khi gặp lại đã là người dưng.Còn Dư Mặc,chàng vốn định bụng cưu mang ‘người quen cũ’,chẳng hay đã lún sâu vào lưới tình tự khi nào.
Đã vậy,Nhan Đạm cũng có cùng cảm xúc với chàng.Nàng vô cùng vui vẻ trong 20 năm chung sống cạnh chàng,nàng thích giỡn đùa Chúa công Liên khanh,vậy là một tình yêu nảy mầm trong tích tắc,lặng lã như nước,dịu dàng như nước mà cũng mạnh mẽ như nước.
Bởi huyền huyễn không phải gu của tôi,tôi cũng chẳng rõ nên xếp truyện này vào dạng hay tuyệt hay không nữa.Nhưng tôi rất thích tình cảm mưa dầm thấm lâu của hai nhân vật chính,có lẽ nếu Bạch Thiển gặp Dạ Hoa khi còn trẻ cũng sẽ như thế(nhân vật trong tam sinh tam thế thập lí…).Ngoài ra truyện dài ghê,có thể dựng thành phim được đấy.

Độc giả Nguyễn Thị Như Hảo nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

“Trầm” đã vụn thì “Hương” cũng phai nhạt. Đây là cảm xúc của tôi khi đọc xong tác phẩm này. Trước khi đọc nhiệt huyết dâng trào, sau khi đọc nhiệt huyết mất đi lúc nào không biết! Tôi cảm thấy rất tiếc nuối cho hai nhân vật chính trong truyện vì họ đã bỏ lỡ nhau nhiều quá. Tuy phong cách viết có đôi khi hái hước nhưng cách xây dựng nhân vật của Tô Mịch vẫn chưa ổn và khá mờ nhạt. Tình yêu của các nhân vật vẫn chưa thể hiện đậm nét đối với người mình yêu! Nếu so sánh giữa Dư Mặc và Dạ Mặc (Lập Thệ Thành Yêu) thì anh Dư Mặc thua xa! Dư Mặc chỉ biết đứng từ xa ngắm nhìn và lặng lẽ yêu Nhan Đàm mà không dám thổ lộ một lời! Nếu đổi thành anh Dạ Mặc thì anh ấy đã sống chết bám theo và mặt dầy tỏ tình với chị Tiêu Dao! Chính vì thế Dư Mặc và Nhan Đàm đã bỏ lỡ nhau! Tuy cuối cùng hai người ấy đã đến với nhau nhưng những đau khổ và gút mắt trong chuyện đã lấy hết đam mê người đọc!

Độc giả Anh Thư nhận xét về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)

Có đọc bộ Ám lấy ma quỷ của Tô Mịch, rất ấn tượng với cách viết của Tô Mịch, Trầm vụn hương phai cũng là một tác phẩm của Tô Mịch không thể bỏ qua . Các câu chuyện đan xen rõ ràng hấp dẫn, có chút không rõ ràng vướt mắc làm bạn tò mò, không thể ngưng lại được.
Nhan Đàm là chị nữ chính đáng yêu rất đáng yêu. Mạnh mẽ xinh đẹp lại thông minh là kiểu nữ chính quá điển hình thế nhưng Nhan Đàm lại rất riêng chị đáng yêu bá đạo có chút ôn nhu.
Bìa sách cũng rất cuốn hút, đơn giản. Sách cũng rất tốt, giấy trắng dày. Sách khá nặng tay.

Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập) là một…

Đánh giá chung về tác phẩm Trầm Vụn Hương Phai (Trọn Bộ 2 Tập)
  • Chất lượng sách
  • Nội dung
  • Văn phong
  • Ứng dụng thực tiễn
3.2

ĐÁNH GIÁ SÁCH

Hy vọng với đánh giá này sẽ giúp bạn đọc lựa chọn được quyển sách ưng ý nhất cho mình.
ĐẶT SÁCH TẠI TIKITẠI LAZADAVINABOOKSHOPEE

Ưu tiên đặt sách tại Tiki, rồi đến Lazada và Vinabook, A đây rồi để đảm bảo có sách và giá tốt nhất

Sending
User Review
0 (0 votes)

Reply

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.